Tuesday, January 03, 2006

Mãn đình phương



Mưa qua quán nhỏ thành thơ


Quán trúc mưa về
đô thành hoang phế
rầu nghe gió lọt lưa thưa
Lan can rả rích
thìa chạm tách bâng quơ
Chợt ngỡ nàng Trương gặp lại
cùng kề vai quán nhỏ đề thơ
Buồn sực tỉnh
nụ cười khóe mắt
một thoáng đã thành mơ...


Ôi kỷ niệm chiều xưa
ai về ướt áo
cũng hệt bây giờ
Và Sài Gòn vẫn thế
thoắt nắng chợt mưa
Ngõ vắng liêu xiêu bóng nhỏ
chợt bâng khuâng dấu lệ sang mùa
Cà phê nhạt
đầu hiên góc phố
mưa tạt cứ làm ngơ.
 
2005

0 comments: