giang nam giang bắc thời quen biết
người chợ người quê sá kể gì
năm hồ bốn biển đều huynh đệ
bèo nước tương phùng cũng cạn ly
miền tây tài tử sao nhiều quá
những ngữ Lưu Linh chẳng xứng chơi
thời loạn thư sinh là giẻ rách
phong hầu may có hũ chìm thôi
ai đàn Lưu thủy so dây bắc
chẳng thấy vui tươi chỉ thấy buồn
se sắt tiếng kìm thao thức dạ
trăm tình vạn tứ ngẩn ngơ tuôn
ôi đàn ôi rượu điêu linh thế
mỗi độ về nam lại nhớ nàng
môi nhắp để cho lòng lệ ướt
sông Tiền sao bỗng hóa sông Tương?
xị đã vơi rồi đêm đã khuya
trăng gió mang mang khắp bốn bề
Cao Lãnh ngược dòng về chẳng được
sầu giăng con nước nguyệt đằm ghe...