Thursday, November 23, 2006

Lại tâm sự Hư Trúc




Ta đã từng gặp em
Ở trong hầm nước đá
Giữa màn đêm hoang vu
Của hoàng cung Tây Hạ
Không áo cũng không xiêm
Nửa quen mà nửa lạ
Ru nhau vào Vu Sơn
Và hiến dâng tất cả...

Mộng mỵ giờ còn đâu
Gối chăn xa cách quá
Linh Thứu Cung mây mờ
Phiêu Diễu Sơn trắng xóa
Bây giờ em ở đâu
Giữa muôn trùng thiên hạ?
Ta mãi ngóng trời tây
Và nhớ em khôn tả...

Lại kể chuyện về sau
Ở Linh Châu, Tây Hạ
Có công chúa Văn Nghi
Đăng biển tìm phò mã
Rượu tàn, hỏi ba câu
Ai trả lời cho thỏa
Ngoài mộng lại tương phùng
Nước mắt rơi lã chã!

2005/08

Văn Quân



Tối hôm qua, viết câu đầu tiên, rõ là có ý đùa cợt, nhưng viết xuống dưới lại hóa thành bi cảm lúc nào không hay, tệ thật... Đọc lại thấy câu đầu tiên như từ đâu lạc đến, làm hỏng cả bài thơ. Thế mới biết muốn cười cợt trái với bản tính cũng chẳng dễ đâu...



Tư Mã Trường Khanh trốn biệt đâu
Văn Quân muôn kiếp vẫn ôm sầu
Mậu Lăng xa lắm, người xa lắm
Ai rỗi hoài ngâm khúc Bạch đầu?

Cầm đài phong cảnh hóa gò hoang
Nghìn thuở phong lưu chỉ mỗi nàng
Chén ngọc hoa rơi, đàn nấc tiếng
Than ôi, đâu phải Phượng cầu hoàng!

Quán rượu Lâm Cùng chửa hết say
Gió mưa vô ý bỗng hoen mày
Nhân gian tự vắng người khuynh quốc
Thơ gửi về đâu ta có hay?

2006/11/22 Wed