Ta không làm vua, chỉ làm thơ,
Nên nhớ Chiêu Quân mãi đến giờ.
Mấy nghìn năm lẻ rồi em nhỉ,
Thương phận hồng nhan đã đủ chưa?
Muôn dặm tỳ bà lên cõi bắc,
Vô tình Hán đế nhớ nhung chi?
Lệ hồng thảm đạm nhòe nhan sắc,
Bạch mã điên cuồng hí biệt ly!
Tỳ bà phổ điệu Hồ ai oán,
Lều vải đêm tàn mộng cố hương.
Ngoảnh lại Trường An xa biết mấy!
Quan hà bóng nhạn mịt mờ sương...
Mệnh bạc phiêu linh vào gió tuyết,
Mồ xanh gửi lại chốn nhân gian.
Vô tình Hán đế mau quên thế,
Không lẽ riêng mình ta thở than?
Ta không làm vua, chỉ làm thơ,
Nên nhớ Chiêu Quân mãi đến giờ.
Hai nghìn năm lẻ rồi em nhỉ,
Sao tiếng tỳ bà vẫn ngẩn ngơ?
28/02/2005
o0o
Cả tháng chín bận bù đầu, không có entry mới, thôi thì đăng một vài bài vịnh sử thời trước cho nó đỡ trống trải...
Nên nhớ Chiêu Quân mãi đến giờ.
Mấy nghìn năm lẻ rồi em nhỉ,
Thương phận hồng nhan đã đủ chưa?
Muôn dặm tỳ bà lên cõi bắc,
Vô tình Hán đế nhớ nhung chi?
Lệ hồng thảm đạm nhòe nhan sắc,
Bạch mã điên cuồng hí biệt ly!
Tỳ bà phổ điệu Hồ ai oán,
Lều vải đêm tàn mộng cố hương.
Ngoảnh lại Trường An xa biết mấy!
Quan hà bóng nhạn mịt mờ sương...
Mệnh bạc phiêu linh vào gió tuyết,
Mồ xanh gửi lại chốn nhân gian.
Vô tình Hán đế mau quên thế,
Không lẽ riêng mình ta thở than?
Ta không làm vua, chỉ làm thơ,
Nên nhớ Chiêu Quân mãi đến giờ.
Hai nghìn năm lẻ rồi em nhỉ,
Sao tiếng tỳ bà vẫn ngẩn ngơ?
28/02/2005
o0o
Cả tháng chín bận bù đầu, không có entry mới, thôi thì đăng một vài bài vịnh sử thời trước cho nó đỡ trống trải...