Sunday, September 30, 2007

Linh San


Vừa rồi lang thang qua blog của người khác, tình cờ thấy bài thơ này được một vài bạn ưa thích đem về đăng trong blog, cảm thấy cũng vui vui, tuy là mấy bạn ấy quên đề tên tác giả. Thực ra chuyện này đối với mình chẳng có gì hệ trọng, miễn là người ta thích thơ mình là được. Điều quan trọng là nhân gian còn nhắc đến Hồng Lâu, Đoạn Trường, còn tên tuổi bản quyền đối với Mộng Nguyễn, Tố Như nào có đáng kể gì?


o0o

Niệm Linh nhi ngẫu tác

Phúc Kiến sơn ca cứ hát hoài,
Hát từ niên thiếu, chết chưa thôi.
Ái tình cay đắng nào ai hiểu?
Nhân thế chia ly vẫn ngậm ngùi.

Tan hợp vui buồn khôn định trước,
Ân cừu thêm não kiếp giai nhân.
Giang hồ xương máu tanh mưa gió,
Hương lặng hoa tàn, đâu vẻ xuân?

Thuở ấy hồn thơ lạc lối về.
Một lời khôn đổi nghĩa phu thê.
Trăm năm chợt thoảng như làn khói,
Lệ ướt xiêm y giọt máu nhoè.

Dẫu biết một yêu không hối tiếc,
Tơ lòng muôn mối gỡ sao ra?
Nụ cười chôn lại bên trời thẳm,
Từ ấy giai nhân chẳng biết già.

Tiếng ai ca hát dưới hoang thôn,
Phảng phất nghe như tiếng gọi hồn?
Chỉ thấy áo tơi lầm lũi bước
Mịt mờ mưa tuyết trắng Hoa Sơn.

Ai giữa tuyết ngàn còn múa kiếm?
Ai về Tư Quá chửa nguôi sầu?
Sơn ca Phúc Kiến giờ ai hát?
Người đẹp năm xưa biết ở đâu?

?/?/? - ...