Friday, May 27, 2005

Người con gái tôi thầm thương nhớ




 Người con gái tôi thầm thương nhớ
Cùng học chung một lớp một khoa
Tôi tính vẫn rụt rè nhút nhát
Nàng tươi cười xinh đẹp như hoa.
 

Quen nàng suốt bốn năm đại học
Ngồi cạnh nàng bao buổi dự "cua" (*)
Làm hộ nàng bao nhiêu bài tập
Nàng vô tư quá vẫn làm ngơ

 
Lễ ra trường cõi lòng xao xuyến
Muốn gặp nàng riêng ngỏ một lời
Ba chữ đơn sơ tôi lại sợ
Muốn nói nhưng mà cứ ngại… thôi…
 

2002
 
(*): course


 

Friday, May 20, 2005

Ơn thầy



Ơn thầy

Công ơn dạy dỗ như trời biển
Của thầy, ta mãi chẳng quên đâu
Ngày xưa thầy tặng toàn roi vọt
Đến giờ mông đít vẫn còn đau.

Có lúc ta không làm bài tập
Đôi lần ta trốn học đi chơi
Thế mà thầy nỡ đì ta mãi
Gán chết cho ta cái tiếng lười

Khiến ta không ngóc đầu lên nổi:
Ba năm trung học mãi zero
Dầu gì cũng gốc dân chuyên toán
Mà sao thảm hại có ai ngờ?

Bè bạn khinh khi ta học kém
Người ta yêu cũng bỏ ta đi
Mẹ cha buồn bực, ta càng chán
Chả hiểu thầy vui những nỗi gì...

Thôi, nỡ lòng đâu lại trách thầy!
Nhờ thầy ta mới được hôm nay
Ba mùa đại học đều thi rớt
Lận đận bao năm vẫn trắng tay.

Chán đời ta bỏ luôn môn toán
Theo nghiệp văn chương mãi đến giờ
Vừa hay kịp đến ngày nhà giáo
Nhớ thầy, ta viết tặng bài thơ..

2003.- nhớ lớp 12A3 trường NTH

Saturday, May 14, 2005

Nàng hơn mười tám



Nàng hơn mười tám


Nàng hơn mười tám, chửa hai mươi
Tóc xõa ngang vai mỉm miệng cười
Môi nhạt êm đềm mùi gió thoảng
Mắt huyền man mác vẻ hoa tươi 


Tôi hữu ý nàng không để ý
Nàng dễ thương tôi cũng muốn thương
Nàng theo gió bụi lìa khuê các
Tôi buồn mang lấy nghiệp văn chương


 Văn chương tôi viết toàn cay đắng
Nên cả trần gian cũng mủi lòng
Bao nhiêu thiếu nữ đều rơi lệ
Riêng mỗi nàng kia chẳng để tâm 


2001