Sài Gòn chán chết mưa rồi nắng,
Trời nam không biết mấy vạn mùa.
Khiến cho ta bỗng dưng đổ đốn,
Chẳng chịu làm ăn chỉ làm thơ.
Ta sống trước nay lành mạnh lắm,
Không yêu đương cờ bạc rượu chè.
Tự nhiên mưa gió đưa nàng đến
Làm hại đời ta thiệt khổ ghê.
Dạo này sao quá nhiều mộng mị,
Nhắm mắt là mơ thấy bóng nàng,
Giống như con mộng đêm qua ấy,
Tan rồi còn thấy dạ mang mang.
Bó chân trên gác nhìn thiên hạ,
Gái đẹp như hoa ngắm chán rồi.
Thanh Hà, Phương Thúy đều chê cả,
Bởi lòng riêng nhớ mỗi nàng thôi.
Uổng thay mang hão danh tài tử
Sao cứ lầm yêu gái có chồng.
Hoa đẹp vì sao đều có chủ
Khiến ta muôn kiếp vẫn long đong?
2009/08/09