Sunday, January 01, 2006

For Dalat



Em đi


Từ ấy tôi xa dáng dịu dàng
Em đi sầu cả sắc trời hoang
Sầu lên con dốc dài heo hút
Sầu cả thông xanh cả lá vàng 


Em đi đem hết nắng hồng đi
Sỏi đá vàng ươm lối dã quỳ
Áo lạnh liêu xiêu trinh nữ khóc
Sương về run rẩy nụ tường vi


Em đi chiều nhuộm màu tang chế
Bóng núi bên trời quấn vải sô
Hồn thơ lạc lối về nhân thế
Rả rích mưa rơi trắng mặt hồ


Em đi phố núi điêu tàn lắm...
Đà Lạt giờ đây đổi khác rồi
Dốc cũ hoàng hôn hoa đẹp quá
Để tang em mỗi một mình tôi.


2004

1 comments:

Thanh Trúc said...

Tại hạ thích bài này quá!