Tuesday, December 01, 2020

Sao nàng cứ mãi hai mươi mốt

 
Sao nàng cứ mãi hai mươi mốt
Không chịu già đi theo tháng năm
Ta giờ tóc đã pha sương muối
Yêu nàng e chẳng xứng đôi chăng?
 
Chỉ thấy thời gian nước chảy dào
Xa nàng không biết đã bao lâu
Ra trường tốt nghiệp người đôi ngả
Mười năm đằng đẵng có ngờ đâu?
 
Mười năm khôn xiết nhớ nhung nàng
Ta kiếm nàng trong khắp thế gian
Kiếm khắp đô thành mười bảy quận
Kiếm từ giang bắc tới giang nam
 
Biển rộng trời cao man mác quá
Bóng chim tăm cá biết đâu tìm
Gặp gỡ phải chăng là phút chốc
Hữu tình sao vẫn cứ vô duyên?
 
Vô duyên vô phận thôi đành vậy
Nghiêng nước nghiêng thành há dễ quên?
Chiều qua phố xá người đông đúc
Sầu lại sầu thêm, nhớ nhớ thêm.
 
Tháng năm dào dạt đời dâu bể
Sao chẳng nguôi ngoai bớt nỗi niềm?
Để riêng nàng mãi hai mươi mốt
Như trong truy ức thuở hoa niên.

2010

Sunday, November 24, 2019

Hitagi




なんで雨は
今夜にまだ降って止まないの?
かなり恋しい、紫髪よ!

nande ame wa
konya ni mada futte yamanai no?
kanari koishii, murasaki gami yo!


Đêm nay mưa mãi sao không dứt
Nhung nhớ vô ngần tóc tím ơi!

Why is the rain still pouring down tonight?
Oh purple hair, I miss you pretty much!

Sunday, May 29, 2011

Your heart

"My Sweet Rose" by John William Waterhouse


I
your heart is like a pretty gem
that decorates Our Virgin's crown
whose beauty awes the entire world
yet too bright to become my own

your heart is like a lovely star

that shines the vesper sky above
whose light illuming seems so close
but still too high for me to love

your heart is like a blooming rose

whose holy fragrance spreads that such
a pilgrim like me might adore
but do not even dare to touch!

II

with science I am good enough
with art of letters I am smart
but such a clumsy thief am I
to try to steal your precious heart!

let me adore you from afar

in wordless piety no one knows
just like a traveller to a star
just like a pilgrim to a rose

since mortal encounters are brief

I will treasure this transient tract
for time is soon to bid farewell
and leave your loyal heart intact...

2010/12/22


Sunday, January 16, 2011

Vera Nguyễn

đêm qua mơ thấy vera nguyễn
ở mãi phương nào ghé lại thăm
nói cười giọng bắc sao yêu thế
y hệt như khi chửa lấy chồng

bím tóc ngẩn ngơ thời thiếu nữ
nụ cười trong vắt tuổi đôi mươi
ngờ đâu năm tháng trôi hun hút
tỉnh mộng riêng mình vẫn lẻ loi!

cớ sao mơ thấy vera nguyễn
để dạ bâng khuâng mãi đến giờ?
lãng đãng hương trinh quanh quất gối
tưởng rằng là thực hóa ra mơ

mơ mơ thực thực ta đâu hiểu
tỉnh tỉnh mê mê vẫn nhớ người
vào cửa công hầu sâu tựa bể
may ra còn gặp cõi mơ thôi!

đêm nay biết có vera nguyễn
đem dấu yêu xưa thoảng giấc nồng
gửi nụ cười theo năm tháng cũ
cho cõi lòng ta bớt nhớ nhung?

2010/09/21- mơ thấy vera nguyễn

Monday, November 29, 2010

Sài Gòn chán chết mưa rồi nắng


Sài Gòn chán chết mưa rồi nắng,
Trời nam không biết mấy vạn mùa.
Khiến cho ta bỗng dưng đổ đốn,
Chẳng chịu làm ăn chỉ làm thơ.


Ta sống trước nay lành mạnh lắm,
Không yêu đương cờ bạc rượu chè.
Tự nhiên mưa gió đưa nàng đến
Làm hại đời ta thiệt khổ ghê.


Dạo này sao quá nhiều mộng mị,
Nhắm mắt là mơ thấy bóng nàng,
Giống như con mộng đêm qua ấy,
Tan rồi còn thấy dạ mang mang.

Bó chân trên gác nhìn thiên hạ,
Gái đẹp như hoa ngắm chán rồi.
Thanh Hà, Phương Thúy đều chê cả,
Bởi lòng riêng nhớ mỗi nàng thôi.

Uổng thay mang hão danh tài tử
Sao cứ lầm yêu gái có chồng.
Hoa đẹp vì sao đều có chủ
Khiến ta muôn kiếp vẫn long đong?


2009/08/09

Tuesday, January 26, 2010

Instant noodles sonnet



I do not want to watch that movie now,

For happy endings sometimes make me weep.

The moment that he kisses her somehow

Might follow me into my broken sleep.


Let not the motion pictures made of light

Come haunting me with such meaningless theme,

For I much need a quiet sleep tonight,

No nightmare and no soap opera dream.


If there must be a weirder reason then

I am dazed of such lustrous bubble foam,

And almost forget this vile world of men,

A mute world filled with frames of monochrome.

But as the display turns off, it is when

I realize how far I am from home.


2009/07/01 – night

Monday, October 05, 2009

Như chẳng quen nhau

-->

Đau đầu từ hôm qua đến giờ, suốt ngày không thể làm được gì… nên tái khai trương cái blog đã bỏ hoang phế từ rất lâu rồi.

Nàng là hoa đẹp trong thiên hạ,
Kiêm cả đoan trang lẫn lạnh lùng.
Ta như hồ điệp đa tình quá,
Nửa muốn yêu nàng nửa lại không.

Này hoa này bướm tình man mác,
Sao lại vô duyên đến não lòng?
Yêu nàng đã có bao người khác,
Chẳng đến phần ta được nhớ nhung.

Nhân duyên hai chữ yêu hay hận,
Trước mắt hay xa cách vạn trùng?
Nàng không hờ hững không vương vấn,
Ta chẳng thờ ơ chẳng luyến mong.

Sầu mênh mang lại tình không đượm,
Thơ dở dang nên ý chẳng nồng.
Nàng vẫn là hoa ta vẫn bướm,
Như chẳng quen nhau thế cũng xong...

2009/09/16