Wednesday, January 18, 2006

Éowyn



 
A Farewell To Éowyn


Farewell, Éowyn, the Lady of the Mark!
Now west winds by the Fords of Isen call
across the Misty Mountains high and dark,
and I must leave the lofty Golden Hall
of Meduseld, just like a parting lark
in sailing south when summer turns to fall.
 
Farewell, Éowyn! But so much I will miss
the golden streams rolling down from your hair,
the face so gallant in woe and in bliss,
the snow-white woolen gown you ever wear,
the hands that trembled under my light kiss
but firmly wielded the sword of Rohan fair!
 
Farewell, Éowyn! On the Pelennor Field,
in a doomed day, yet not so much afar,
a slender girl with sword and shattered shield
had checked and slain the witch king of Angmar.
Be rest now, wounded Éowyn, and be healed:
it's now our part to fight this holy war.
  Farewell, Éowyn! The flags are fluttering high.
The Rohirrim are gathering in mass.
The glorious green standards proudly fly
across Calenardhon, from Edoras
to the Anduin, and shake the gloomy sky
the ancient battle cries "Forth Eorlingas!"
  Farewell, Éowyn! I love you, love you so
much as I love the vast Westemnet plain.
But for the sake of Rohan I must go
to fight the foes, the right cause to sustain.
For you and Rohan, oh please hear my vow
that I would glad to drain my dearest vein!
  Farewell, Éowyn! We now leave for Mordor
devastated in terrors and in fears.
Should I at Morannon fall in my gore
or should I come back after myriad years,
I never could forget Éowyn of yore!
Namárië! A rohir knows not tears.


  2006/01/18


 

Monday, January 16, 2006

To Time



How can a short poem take five long years to be completed? This poem can be an example: I wrote its first lines some time after Huong Thao's wedding, while the last modifications were made only yesterday. The poem still hasn't been as good as I expected it to be, and I completed it simply because it needs to be completed. Hope that I can get rid of those old good memories now…

O Time! How could I forget all
The happy years of yore?
Thou blewest the pretty girls away,
I will not meet them more.

The red lips and the rosy cheeks,
So dearly once to me,
Are faded all now, like a waft
Of final fantasy.

I spent my lifetime's finest years
In loving you, my dears!
But now when all the love has gone
Nothing remains -- but tears...

2001-2006

Saturday, January 14, 2006

Last night



For Khanh Linh and Hien Anh

Last night I had a dream of you
Who came to knock my door.
I woke up from that lovely dream
And you were there no more.

Last night I had an illusion
That you loved me at last.
How sweet the taste of love was then!
But soon illusion passed.

Last night I had a loneliness,
A room, a bed, a lamp, a chair,
An unfinished poem with no rhyme;
A love you never care.

Last night I had a poem to write
With sorrow and with tear.
And in the quietness of the night,
You gently disappear… 

2005/12/12 – after the vacation to Mui Ne

Thursday, January 05, 2006

白玉青眉豈是君?



 
Em chẳng còn nhớ tên tôi nữa
Gương mặt tôi, em chắc đã quên
Kiếp này vẫn biết rằng dang dở
E rằng kiếp nữa cũng vô duyên 


Tôi xin câm nín trong đau khổ
Mơ dáng ai thật dịu thật hiền
Em đang hạnh phúc phương nào đó
Cùng Tiêu lang dệt mộng thần tiên?

Tối nay sầu thổi trong thành phố
Trăng thượng tuần phai lẫn ánh đèn
Giọt mưa nào lạc ngang cửa sổ
Mang chút hương về để nhớ thêm


Tối nay thương quá vầng trăng nhỏ
Gió chao mày liễu rụng nghiêng nghiêng
Sóng dài gió lớn là tôi đó
Ngọc trắng mày xanh có phải em?


2005 - ngọc trắng mày xanh có phải em?

Tuesday, January 03, 2006

Mãn đình phương



Mưa qua quán nhỏ thành thơ


Quán trúc mưa về
đô thành hoang phế
rầu nghe gió lọt lưa thưa
Lan can rả rích
thìa chạm tách bâng quơ
Chợt ngỡ nàng Trương gặp lại
cùng kề vai quán nhỏ đề thơ
Buồn sực tỉnh
nụ cười khóe mắt
một thoáng đã thành mơ...


Ôi kỷ niệm chiều xưa
ai về ướt áo
cũng hệt bây giờ
Và Sài Gòn vẫn thế
thoắt nắng chợt mưa
Ngõ vắng liêu xiêu bóng nhỏ
chợt bâng khuâng dấu lệ sang mùa
Cà phê nhạt
đầu hiên góc phố
mưa tạt cứ làm ngơ.
 
2005

Sunday, January 01, 2006

Chuyện cũ



Chuyện cũ biết ai còn nhớ nữa? Tên tôi em chắc đã quên rồi... Sài Gòn mưa lạnh sầu chan chứa, Em vẫn phương nào vui lứa đôi?
Người ấy có phong lưu văn thái, Dịu dàng lịch lãm có hơn tôi? Hay là say đắm trong tình ái, Em chỉ hình dung ra thế thôi?
Tôi biết, từ xưa em đã thế, Dở dang bao bận vẫn chưa chừa. Suốt đời trong trái tim son trẻ Chỉ biết yêu và chỉ biết thơ...
Ôi những yêu đương say đắm tự Một thời, ai nỡ kể hoài chi? Thế gian tan hơp bao nhiêu ngả, Có kẻ tương phùng, kẻ biệt ly.
Chỉ tại Sài Gòn liền mấy bữa Trời mưa tầm tã mãi không ngưng, Nên tôi thắp lại thời gian cũ, Sưởi ấm thêm cho một góc phòng...
Mưa lạnh đêm nay chăn gối vắng, Trong mơ mượn đỡ dấu môi mềm. Ngày mai mưa tạnh, trời thêm nắng, Xin trả em về lại với em... 


2005

HeatheRs



Thạch thảo


Tôi không dám ngắt cụm hoa thạch thảo
Vòng tay quen còn níu lại nét cười
Nhưng vô ích! Mùa thu vẫn chết
Và muôn đời anh vẫn cứ xa xôi


Tìm nhau chi trong phụ bạc đất trời
Khi tình yêu tan cháy thành mộng ảo
Khi kỷ niệm tím mềm màu thạch thảo
Và hoa tàn phân rã giữa hư vô


 Ôi mùi hương mùa thu buồn đau đáu
Như muôn lời yêu từng ghép thành thơ
Giờ chẳng còn gì ngoài những giấc mơ
Rơi rớt lại từ một thời yêu dấu
 
Tôi không dám ngắt cụm hoa thạch thảo
Chỉ vì thương chút mằn mặn đầu môi
Mùa thu chết thì mặc mùa thu chết
Anh xa xôi thì cứ việc xa xôi...


2005



E98C, old classmates



Đã mấy năm rồi sống cách xa
Thời gian thấm thoắt vụt trôi qua
Bạn gần ba chục còn đương trẻ
Mình chớm hăm lăm đã vội già

Hai đứa chui vô quán lẩu lươn
Kêu lẩu kêu bia, hỏi chuyện dồn
Hỏi từ nhà cửa qua công việc
Hỏi tiếp gia đình tới vợ con


Vợ bạn nghe đâu đẹp nhất đời
Thằng con tháng trước mới thôi nôi
Mình than lấy vợ ôi phiền lắm
Cứ sống một mình cho khỏe thôi


Bạn đi làm ở hãng liên doanh
Lương tháng lĩnh bằng giấy bạc xanh
Cuối năm sếp hứa cho lên chức
Chứ đâu thất nghiệp mãi như mình...


Ngậm ngùi... rồi lại hỏi tin nhau
Bè bạn năm xưa hết cả đâu?
Đứa Mỹ đứa Anh rồi đứa Úc
Đứa thì hải nội, đứa năm châu


Đứa còn đi học, đứa đi làm
Đứa làm giáo chức, đứa làm quan
Có kẻ thành công, người thất bại
Nói chung đời cũng lắm gian nan...


Bí thư đoàn lớp, nhỏ Ngọc Dung
Bạn hỏi xem mình có nhớ không
Mình cười: nhớ chứ, quên sao được
Nhỏ ấy hình như chửa lấy chồng


Ngọc Bích hình như đã có bồ
Chẳng biết ông Hùng cưới vợ chưa
Nhã Khanh học giỏi thêm hòa nhã
Giá lấy mình luôn khéo cũng vừa...


o0o


Bạn tan sở sớm phố chưa đông
Giờ phải về ngay kẻo vợ trông
Chiếc Dream chìm khuất trong làn khói
Còn lại mình ngồi giữa quán không


Ngồi buồn dốc cạn cốc bia tươi
Bia hết, vì đâu lại ngậm ngùi
Túy ngọa tửu trường quân mạc tiếu
Cổ lai tốt nghiệp kỷ nhân hồi
!

2003 - my dear E98C

BluE Christmas



Lại một mùa hiu hắt Giáng sinh về
Em còn nhớ nữa tên tôi không nhỉ?
Em còn giữ giữa hoang tàn mộng mị
Những u hoài xơ xác tuổi ngây thơ?

Em có còn nhớ những Giáng sinh xưa
Trước hang đá, ngẩn ngơ hai đứa trẻ
Đóng vai thánh Giu-se và Đức mẹ
Tay nắm tay trong sáng dịu đèn sao?

Em có còn nhớ một Giáng sinh nào
Ta bên nhau ngây ngất tình đôi lứa
Cùng quỳ xuống sánh vai bên máng cỏ
Như hẹn thề chung thủy đến trăm năm?

Chuyện tình đầu nay đã quá xa xăm
Em ra đi chẳng bao giờ trở lại
Giáng sinh cũ theo thời gian trôi mãi
Ánh sao tàn chết đuối giữa trời khuya

Lại một mùa hiu hắt Giáng sinh về
Cũng máng cỏ, cũng đèn sao như thế
Giữa yểu điệu bao áo hồng xem lễ
Tôi mỏi mòn trông mãi bóng hình em

Ôi, bao nhiêu kỷ niệm thật êm đềm
Trong khoảnh khắc như hiện về trước mắt
Trên trời thẳm, một vì sao vụt tắt
Lời nguyện cầu xao xác giữa đêm khuya...


2004

Seaweeds



Phù du


Em là rong biển theo làn sóng
Trôi mãi về đâu chẳng bến bờ
Biển ru mưa nắng bên trời rộng
Ta cũng phù du theo nắng mưa.

Có những đam mê và mộng ảo
Đẹp như trời biển rộng mênh mông
Có những cô liêu và phiền não
Buồn tựa sầu lên trong mắt trong...

Em là rong biển sầu chan chứa
Sóng dạt muôn trùng dáng mỏng manh
Ru hoài một giấc mơ dang dở
Ôm mãi buồn vui chữ ái tình.

Dịu dàng mắt khép theo mưa nắng
Mưa tạnh chiều nay nắng nhạt nhòa
Cuộc đời này vốn phù du lắm
Đâu chỉ phù du em với ta...


2004


For Dalat



Em đi


Từ ấy tôi xa dáng dịu dàng
Em đi sầu cả sắc trời hoang
Sầu lên con dốc dài heo hút
Sầu cả thông xanh cả lá vàng 


Em đi đem hết nắng hồng đi
Sỏi đá vàng ươm lối dã quỳ
Áo lạnh liêu xiêu trinh nữ khóc
Sương về run rẩy nụ tường vi


Em đi chiều nhuộm màu tang chế
Bóng núi bên trời quấn vải sô
Hồn thơ lạc lối về nhân thế
Rả rích mưa rơi trắng mặt hồ


Em đi phố núi điêu tàn lắm...
Đà Lạt giờ đây đổi khác rồi
Dốc cũ hoàng hôn hoa đẹp quá
Để tang em mỗi một mình tôi.


2004