Thạch thảo
Tôi không dám ngắt cụm hoa thạch thảo
Vòng tay quen còn níu lại nét cười
Nhưng vô ích! Mùa thu vẫn chết
Và muôn đời anh vẫn cứ xa xôi
Tìm nhau chi trong phụ bạc đất trời
Khi tình yêu tan cháy thành mộng ảo
Khi kỷ niệm tím mềm màu thạch thảo
Và hoa tàn phân rã giữa hư vô
Ôi mùi hương mùa thu buồn đau đáu
Như muôn lời yêu từng ghép thành thơ
Giờ chẳng còn gì ngoài những giấc mơ
Rơi rớt lại từ một thời yêu dấu
Tôi không dám ngắt cụm hoa thạch thảo
Chỉ vì thương chút mằn mặn đầu môi
Mùa thu chết thì mặc mùa thu chết
Anh xa xôi thì cứ việc xa xôi...
2005
0 comments:
Post a Comment