Saturday, December 31, 2005

For Linh






Ngưu lang Chức nữ


Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng
Tiện thắng khước nhân gian vô số


Thế là xa cách mấy năm rồi…
Ả Chức chàng Ngưu lẻ lứa đôi
Chân trời góc biển người muôn dặm
Hải nội châu thành dấu lệ rơi.

Những vần thơ cũ lần xem lại
Chẳng biết vì sao cứ chạnh lòng
Mộng đẹp tình sầu khôn xiết nỗi
Người thơ ko biết có hay không?

Thơ vẫn còn đây, người đã xa
Kinh thành nức nở tiễn xuân qua
Ngược xuôi giữa một trời trăng gió
Chỉ thấy thần tiên cũng lệ nhòa...

Ước được như chàng Ngưu ả Chức
Ngân hà chia cắt dễ bao kỳ
Hàng năm vẫn hẹn cầu Ô Thước
Hơn hẳn nhân gian mãi biệt ly.

Biệt ly muôn kiếp nhớ thương nhau
Một khối văn chương vạn khối sầu
Đất bắc trời nam cùng sướt mướt
Cần gì tháng bảy mới mưa ngâu?

2005

Thơ và Linh



Thơ và nàng


Khi nhắc đến thơ
Là nhắc đến nàng
Thơ và nàng đã quyện hòa làm một
Ngoài nàng ra, tôi không còn biết
Một trời thơ nào khác.


Thơ và nàng, là giản đơn và phức tạp
Là lạnh nhạt và mê say
Hạnh phúc và đắng cay
Vừa gần gũi vừa xa xôi biết mấy!
Thoảng qua giấc mơ
Hiện lên trang giấy
Như sương khói yêu hoa mộng mị
Tôi dẫu hiểu chưa đầy nhưng vẫn cứ yêu...


Nàng dẫu lìa xa
Thơ còn để lại
Sưởi ấm hồn tôi đến tận bây giờ
Nên trong trái tim suốt đời ngây dại
Xin gọi nàng là Thơ!


2005


Linh và Hà Nội...



Tôi chưa một lần rời xa Hà Nội
Sao trong tim cũng nhớ thật nhiều
Nhớ hoa sữa trên đường Hoàng Diệu
Những buổi sớm thu về thoảng bóng người yêu

Nhớ trường Chu Văn An những trưa tan học
Sợi nắng vàng ươm trên áo trắng yêu kiều
Nhớ những vòng xe đạp song song gót nhỏ
Lồng lộng hồ Tây gió thổi theo...

Ôi Hà Nội bao nhiêu kỷ niệm
Và nỗi buồn
Chan chứa cõi lòng tôi
Về nam nghìn dặm
Đêm trước trong mơ chợt gặp người
Còn thơm trên gối mùi hoa sữa
Hà Nội thật gần nhưng cũng thật xa xôi...


Khách rượu Sài Gòn



Đến hẹn lại lên.
Sài Gòn khách rượu bốn năm tên,
Mỗi chàng rượu đế kè đôi nách,
Riêng mình ta uống cà phê đen (!).

Cà phê nhạt nhẽo đâu bù hứng,
Rượu đế hình như vẫn thiếu men.
Đêm nay dài quá không gái gú,
Chuốc rượu bằng tay cười ngả nghiêng.

Khô mực bốc hơi trong nháy mắt,
Rượu vào lúy túy tự trêu nhau:
- Xưa nay khách rượu đều lưu tiếng,
Lũ bợm Cao Dương đã xứng đâu!

Ngày mai nghỉ lễ chẳng đi làm,
Có rượu đêm nay cứ uống tràn,
Đem chuyện nhân gian ra nhắm tuốt,
Giờ say chết cũng có người chôn...

Con phố ngoài kia đã ngủ vùi,
Sài Gòn chưa ửng một hôm mai.
Trên lầu khách rượu chia bè ngáy.
Lạ quá, cà phê sao cũng say?

2005