Tuesday, December 01, 2020

Sao nàng cứ mãi hai mươi mốt

 
Sao nàng cứ mãi hai mươi mốt
Không chịu già đi theo tháng năm
Ta giờ tóc đã pha sương muối
Yêu nàng e chẳng xứng đôi chăng?
 
Chỉ thấy thời gian nước chảy dào
Xa nàng không biết đã bao lâu
Ra trường tốt nghiệp người đôi ngả
Mười năm đằng đẵng có ngờ đâu?
 
Mười năm khôn xiết nhớ nhung nàng
Ta kiếm nàng trong khắp thế gian
Kiếm khắp đô thành mười bảy quận
Kiếm từ giang bắc tới giang nam
 
Biển rộng trời cao man mác quá
Bóng chim tăm cá biết đâu tìm
Gặp gỡ phải chăng là phút chốc
Hữu tình sao vẫn cứ vô duyên?
 
Vô duyên vô phận thôi đành vậy
Nghiêng nước nghiêng thành há dễ quên?
Chiều qua phố xá người đông đúc
Sầu lại sầu thêm, nhớ nhớ thêm.
 
Tháng năm dào dạt đời dâu bể
Sao chẳng nguôi ngoai bớt nỗi niềm?
Để riêng nàng mãi hai mươi mốt
Như trong truy ức thuở hoa niên.

2010