Thơ và nàng
Khi nhắc đến thơ
Là nhắc đến nàng
Thơ và nàng đã quyện hòa làm một
Ngoài nàng ra, tôi không còn biết
Một trời thơ nào khác.
Thơ và nàng, là giản đơn và phức tạp
Là lạnh nhạt và mê say
Hạnh phúc và đắng cay
Vừa gần gũi vừa xa xôi biết mấy!
Thoảng qua giấc mơ
Hiện lên trang giấy
Như sương khói yêu hoa mộng mị
Tôi dẫu hiểu chưa đầy nhưng vẫn cứ yêu...
Nàng dẫu lìa xa
Thơ còn để lại
Sưởi ấm hồn tôi đến tận bây giờ
Nên trong trái tim suốt đời ngây dại
Xin gọi nàng là Thơ!
2005
0 comments:
Post a Comment