Saturday, December 31, 2005

Khách rượu Sài Gòn



Đến hẹn lại lên.
Sài Gòn khách rượu bốn năm tên,
Mỗi chàng rượu đế kè đôi nách,
Riêng mình ta uống cà phê đen (!).

Cà phê nhạt nhẽo đâu bù hứng,
Rượu đế hình như vẫn thiếu men.
Đêm nay dài quá không gái gú,
Chuốc rượu bằng tay cười ngả nghiêng.

Khô mực bốc hơi trong nháy mắt,
Rượu vào lúy túy tự trêu nhau:
- Xưa nay khách rượu đều lưu tiếng,
Lũ bợm Cao Dương đã xứng đâu!

Ngày mai nghỉ lễ chẳng đi làm,
Có rượu đêm nay cứ uống tràn,
Đem chuyện nhân gian ra nhắm tuốt,
Giờ say chết cũng có người chôn...

Con phố ngoài kia đã ngủ vùi,
Sài Gòn chưa ửng một hôm mai.
Trên lầu khách rượu chia bè ngáy.
Lạ quá, cà phê sao cũng say?

2005

2 comments:

K.[A].N.G said...

thơ của sư huynh sao bài nào cũng "lạc 1 tí vần điệu" thế nhỉ?phong cách riêng chăng?

K.[A].N.G said...

Có thêm thằng em Sài Gòn đây
Uống bia uống rượu cũng 1 "cây"
Uống xong chẳng sợ đời nghiêng ngả
Chỉ sợ đêm buồn...nước mắt cay

Không có người yêu,ta cứ say
Bạn bè chiến hữu đã lăn quay
Còn lại mình ta...thêm chén nữa
Uống xong để nước mắt lại đầy!!!