Tôi chưa một lần rời xa Hà Nội
Sao trong tim cũng nhớ thật nhiều
Nhớ hoa sữa trên đường Hoàng Diệu
Những buổi sớm thu về thoảng bóng người yêu
Nhớ trường Chu Văn An những trưa tan học
Sợi nắng vàng ươm trên áo trắng yêu kiều
Nhớ những vòng xe đạp song song gót nhỏ
Lồng lộng hồ Tây gió thổi theo...
Ôi Hà Nội bao nhiêu kỷ niệm
Và nỗi buồn
Chan chứa cõi lòng tôi
Về nam nghìn dặm
Đêm trước trong mơ chợt gặp người
Còn thơm trên gối mùi hoa sữa
Hà Nội thật gần nhưng cũng thật xa xôi...
1 comments:
Ha người SG nhớ người HN, còn người HN lại đau người SG mới gọi là trớ trêu.
Bài này của huynh đọc lâu rồi, hôm nay đọc lại vẫn thấy cay cay mắt. Nỗi đau vẫn còn. Hì, đúng là đời, sao lắm oái oăm. TLS kg được rộng lượng như huynh, kỷ niệm xa vời chìm trong nhớ nhung, mà chỉ thấy thấu suốt trong lòng một nỗi đau.
Hôm nay 1 đứa bạn học cũ lại hỏi thăm, thấy mình chưa thể dửng dưng...
Post a Comment