Vừa rồi lang thang qua blog của người khác, tình cờ thấy bài thơ này được một vài bạn ưa thích đem về đăng trong blog, cảm thấy cũng vui vui, tuy là mấy bạn ấy quên đề tên tác giả. Thực ra chuyện này đối với mình chẳng có gì hệ trọng, miễn là người ta thích thơ mình là được. Điều quan trọng là nhân gian còn nhắc đến Hồng Lâu, Đoạn Trường, còn tên tuổi bản quyền đối với Mộng Nguyễn, Tố Như nào có đáng kể gì?
o0o
Niệm Linh nhi ngẫu tác
Phúc Kiến sơn ca cứ hát hoài,
Hát từ niên thiếu, chết chưa thôi.
Ái tình cay đắng nào ai hiểu?
Nhân thế chia ly vẫn ngậm ngùi.
Tan hợp vui buồn khôn định trước,
Ân cừu thêm não kiếp giai nhân.
Giang hồ xương máu tanh mưa gió,
Hương lặng hoa tàn, đâu vẻ xuân?
Thuở ấy hồn thơ lạc lối về.
Một lời khôn đổi nghĩa phu thê.
Trăm năm chợt thoảng như làn khói,
Lệ ướt xiêm y giọt máu nhoè.
Dẫu biết một yêu không hối tiếc,
Tơ lòng muôn mối gỡ sao ra?
Nụ cười chôn lại bên trời thẳm,
Từ ấy giai nhân chẳng biết già.
Tiếng ai ca hát dưới hoang thôn,
Phảng phất nghe như tiếng gọi hồn?
Chỉ thấy áo tơi lầm lũi bước
Mịt mờ mưa tuyết trắng Hoa Sơn.
Ai giữa tuyết ngàn còn múa kiếm?
Ai về Tư Quá chửa nguôi sầu?
Sơn ca Phúc Kiến giờ ai hát?
Người đẹp năm xưa biết ở đâu?
?/?/? - ...
Niệm Linh nhi ngẫu tác
Phúc Kiến sơn ca cứ hát hoài,
Hát từ niên thiếu, chết chưa thôi.
Ái tình cay đắng nào ai hiểu?
Nhân thế chia ly vẫn ngậm ngùi.
Tan hợp vui buồn khôn định trước,
Ân cừu thêm não kiếp giai nhân.
Giang hồ xương máu tanh mưa gió,
Hương lặng hoa tàn, đâu vẻ xuân?
Thuở ấy hồn thơ lạc lối về.
Một lời khôn đổi nghĩa phu thê.
Trăm năm chợt thoảng như làn khói,
Lệ ướt xiêm y giọt máu nhoè.
Dẫu biết một yêu không hối tiếc,
Tơ lòng muôn mối gỡ sao ra?
Nụ cười chôn lại bên trời thẳm,
Từ ấy giai nhân chẳng biết già.
Tiếng ai ca hát dưới hoang thôn,
Phảng phất nghe như tiếng gọi hồn?
Chỉ thấy áo tơi lầm lũi bước
Mịt mờ mưa tuyết trắng Hoa Sơn.
Ai giữa tuyết ngàn còn múa kiếm?
Ai về Tư Quá chửa nguôi sầu?
Sơn ca Phúc Kiến giờ ai hát?
Người đẹp năm xưa biết ở đâu?
?/?/? - ...
11 comments:
Giang hồ lưu lại mỗi tên LINH !
Tại hạ vẫn thích bài thơ này của Lãng huynh lâu rồi, cả bài trên nữa, thơ huynh không lẫn vào đâu được, thanh giản mà sâu xắc, tình cảm.
Tại hạ kiến văn thấp kém, chẳng hiểu được bài thơ này huynh viết dựa trên điển tích nào, hay sự kiện nhân vật nào, dám mong hỏi Lãng huynh có thể viết đôi chút về tiểu sử bài thơ không ?
Không cũng không sao, dù sao đa tạ huynh nhiều. Có thơ hay để đọc đã là tốt lắm rồi...
Nhạc Linh San :(
oi, always khong hieu luon T_T
De rat thich may bai tho cua huynh la`m (va` post o MHT), cung muon dem di post o cac noi kha'c, ko biet co duoc su dong y cua tac gia ko ? :D
Thoải mái đi đệ.
Hên là Nhạc Bất Quần luyện tịch tà kiếm phổ sau khi ông có Nhạc Linh San nên mới có bài thơ hay này.
Nhưng than ôi... Lâm Bình Chi đã luyện trước khi "xử" Nhạc Linh San nên mới có câu "Ái tình cay đắng nào ai hiểu?" chăng?
CC bat chuoc anh virut post tho len mang, ma tho con co'c thui. Chac la mai mot lay tho ben nay cua a virut mang qua blog cc lun cho oai, nhung that ra cc cung ko hiu ji !!! :-P
Chẳng hiểu Lãng huynh có yêu chị L tha thiết thế thiệt không. Hay tâm hồn thi sĩ nó phải thế, phải có 1 bóng hình mà theo đuổi, mà da diết nhớ thì mới có cảm hứng...
Hix... sửa lại hỏng hết thơ Lãng huynh :(
Từ ấy giai nhân chẳng biết già
Câu này nghe " Ngậm ngùi kim cổ" quá!!!
bài thơ hay quá! Cho tiểu đệ bắt tay cái.
Post a Comment