Tối hôm qua, viết câu đầu tiên, rõ là có ý đùa cợt, nhưng viết xuống dưới lại hóa thành bi cảm lúc nào không hay, tệ thật... Đọc lại thấy câu đầu tiên như từ đâu lạc đến, làm hỏng cả bài thơ. Thế mới biết muốn cười cợt trái với bản tính cũng chẳng dễ đâu...
Tư Mã Trường Khanh trốn biệt đâu
Văn Quân muôn kiếp vẫn ôm sầu
Mậu Lăng xa lắm, người xa lắm
Ai rỗi hoài ngâm khúc Bạch đầu?
Cầm đài phong cảnh hóa gò hoang
Nghìn thuở phong lưu chỉ mỗi nàng
Chén ngọc hoa rơi, đàn nấc tiếng
Than ôi, đâu phải Phượng cầu hoàng!
Quán rượu Lâm Cùng chửa hết say
Gió mưa vô ý bỗng hoen mày
Nhân gian tự vắng người khuynh quốc
Thơ gửi về đâu ta có hay?
2006/11/22 Wed
4 comments:
Đọc câu đầu tiên muốn sửa mà khó quá. Thử là "Tư mã Trường Khanh hồn nơi đâu", nhưng nghe không ổn. Quả thực là thơ cổ và tâm hồn hoài cổ như thế này thì chỉ có thể "kính nhi viễn chi" mà thôi.
Bi cảm chắc bên mình " Nhân gian tự vắng người khuynh quốc" . Tự mình cũng khó lường với bản tính của mình, huống chi với người khác .
He he đang tính viết blog sưu tập tiểu sử các mỹ nhân TQ thì Virus có mấy người roài :D
Hành tẩu trên chốn Cyber lâu nay...Bỗng dưng gặp vị cao nhân này! Tự lấy làm hân hạnh lắm! Đa tạ.
Post a Comment