Saturday, September 30, 2006

Chiêu Quân




Ta không làm vua, chỉ làm thơ,
Nên nhớ Chiêu Quân mãi đến giờ.
Mấy nghìn năm lẻ rồi em nhỉ,
Thương phận hồng nhan đã đủ chưa?

Muôn dặm tỳ bà lên cõi bắc,
Vô tình Hán đế nhớ nhung chi?
Lệ hồng thảm đạm nhòe nhan sắc,
Bạch mã điên cuồng hí biệt ly!

Tỳ bà phổ điệu Hồ ai oán,
Lều vải đêm tàn mộng cố hương.
Ngoảnh lại Trường An xa biết mấy!
Quan hà bóng nhạn mịt mờ sương...

Mệnh bạc phiêu linh vào gió tuyết,
Mồ xanh gửi lại chốn nhân gian.
Vô tình Hán đế mau quên thế,
Không lẽ riêng mình ta thở than?

Ta không làm vua, chỉ làm thơ,
Nên nhớ Chiêu Quân mãi đến giờ.
Hai nghìn năm lẻ rồi em nhỉ,
Sao tiếng tỳ bà vẫn ngẩn ngơ?

28/02/2005

o0o

Cả tháng chín bận bù đầu, không có entry mới, thôi thì đăng một vài bài vịnh sử thời trước cho nó đỡ trống trải...

4 comments:

Koko said...

Thơ hay, nhưng mà lâu lâu mới được đọc

Phúc Labyrinth said...

Gió sầu dưng nổi lúc sang thu
dọc ngang liễu rũ dưới sương mù
bóng ai nhòa nhạt trong men rượu
có phải vì say có phải sầu
một mình một bóng đêm say khướt
trăng vàng đơn lẻ dưới sương thu
men rượu không trôi được thương nhớ
có nỡ nào quên một bóng mờ...

Phúc Labyrinth said...

Doc tho cua virus, dot nhien cung muon lam tho chut dinh...

Gio sau du*ng noi luc sang thu
doc ngang lieu ru duoi suong mu
bong ai nhoa` nhat trong men ruou
Nao co phai say co phai sau
mot minh mot bong dem say khuot
trang vang don le voi suong thu
men ruou khong troi duoc thuong nho
co no nao quen mot bong mo...

Phương Quỳnh said...

Tự dưng nhớ thơ Wuang Dũng, Chiêu Quân cống hồ xừ hồ xang.